Bài Học 4 . . . . . . . . . . 15 Tháng 1 - 21 Tháng 1 [Bài Học Khác][HOME]

ĐỨC CHÚA GIÊ-SU BẢO-ĐẢM SỰ XƯNG CÔNG-BÌNH BỞI ĐỨC-TIN

CÂU-GỐC: "Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài xuống thế-gian, chẳng phải để đoán-xét thế-gian đâu, nhưng hầu cho thế-gian nhờ Con ấy mà được cứu" (Giăng 3:17).

CHIỀU SA-BÁT

ĐỌC KINH-THÁNH NGHIÊN-CỨU TUẦN NẦY: Mác 2:5-12; Ma-thi-ơ 20:10-16; Lu-ca 18:1-14; 15:11-32; Giăng 8:1-11; 1:29.

TƯ-TƯỞNG QUAN-TRỌNG: Chúng ta học những bài quan-trọng về đời sống và những sự dạy-dỗ của Đức Chúa Giê-su về sự cứu-chuộc khỏi tội-ác và quyền-lực của tội-lỗi. Ngài làm dân-sự ngạc-nhiên khi dạy rằng Đức Chúa Trời xưng công-bình một tội-nhân ăn-năn ngay bây giờ.

SỰ THA-THỨ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI CÓ QUYỀN-PHÉP BIẾN-ĐỔI. Đức Chúa Giê-su dạy rằng sự xưng công-bình bởi đức-tin dẫn đến sự hòa-thuận với Đức Chúa Trời và sự vui-mừng trong ơn cứu-rỗi. Ngài dạy rằng sự xưng công-bình hay sự tha-thứ chẳng những được ghi chép ở trên trời thôi đâu, nhưng cũng là một quyền-lực mới trong chúng ta để sống với Chúa. Đức Chúa Cha nhân-từ muốn thấy bản-tánh Đức Chúa Trời đầy ân-điển và yêu-thương trong đời sống con cái Ngài. Câu hỏi quan-trọng của Đức Chúa Giê-su là: "Ngươi há lại chẳng nên thương-xót bạn làm việc ngươi như Ta đã thương-xót ngươi sao?" (Ma-thi-ơ 18:33).

"Sự tha-thứ của Đức Chúa Trời cứu chúng ta khỏi sự đoán-phạt. Sự tha-thứ của Ngài là sự tha tội và cứu khỏi tội. Sự tha-thứ nầy đến từ tình thương của Ngài, hoàn-toàn thay đổi lòng người." – Phỏng trích Thoughts from the Mount of Blessings, tr. 114.

Thứ Nhứt . . . . . . . . . . 16 Tháng 1

SỰ THA-THỨ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI LÀ CHẮC-CHẮN (Lu-ca 18:1-14; Giăng 8:1- 11).

Đức Chúa Giê-su dạy gì về sự tha tội trong Lu-ca 18:1-14 và Giăng 8:1-11?

Sự tha-thứ của Đức Chúa Trời hủy-bỏ món nợ tội-lỗi của chúng ta với Chúa. Sự tha-thứ cũng đem chúng ta đến sự liên-hệ với Ngài và dẫn chúng ta trở về với sự công-bình trước mặt Ngài. Đức Chúa Giê-su gọi đó là sự "được xưng công-bình." Sự được xưng công-bình có hai phần quan-trọng. Xa-cha-ri 3:1-7 cho chúng ta thấy hai phần nầy. Phần thứ nhứt là sự Chúa tha-thứ, hay sự được xưng công-bình, được tiêu-biểu bằng cất bỏ áo bẩn của Giô-suê (Xa-cha-ri 3:3). Phần thứ hai của sự được xưng công-bình tiêu-biểu sự ban "áo đẹp" và "mũ sạch" cho Giô-suê (Xa-cha-ri 3:4, 5). Điều nầy nói lên đầy-đủ sự được xưng công-bình. Hai phần nầy bày-tỏ rằng Đức Chúa Trời đối-xử với chúng ta như chúng ta chẳng bao giờ phạm tội! Đó là ân-điển kỳ-diệu! Chúng ta không thể hiểu được ân-điển nầy, nhưng chúng ta có thể lấy đức-tin nhận-lãnh ân-điển ấy.

Thế nào Đức Chúa Giê-su bày-tỏ Ngài có quyền-phép tha tội? Mác 2:5-12.

Đức Chúa Giê-su chửa lành người bại để bày-tỏ sứ-điệp rằng Ngài đến với quyền tha tội. Đây là một tin diệu-kỳ, nhất là với những người đã mất hết niềm tin. "Người bại muốn sự tha-thứ cho tội-lỗi mình nhiều hơn là muốn có sự khỏe-mạnh. Nếu người đươ

c thấy Đức Chúa Giê-su và nhận lãnh niềm đoan-chắc rằng mình sẽ được tha thứ thì người thỏa lòng sống hoặc chết tùy theo ý Chúa. Tiếng kêu của con người lúc lâm-chung là, miễn sao cho tôi được đến trước mặt Ngài!" – Phỏng theo The Desire of Ages, tr. 267.

Bài học nầy dạy cho chúng ta rằng sứ-mạng của Đức Chúa Giê-su là mang mỗi một người trở về cùng Đức Chúa Trời qua sự tha tội.

Thế nào Giăng Báp-tít bày-tỏ sự quan-trọng của sự tha-thứ khi ông giới-thiệu Đức Chúa Giê-su cho dân chúng? Giăng 1:29.

Hãy suy-gẫm về lời hứa tha-thứ trong Thi-thiên 103:2, 3. Bạn có kinh-nghiệm về sự tha-thứ của Chúa Giê-su chăng? Kinh-nghiệm nầy có đem lại sự khác-biệt gì cho bạn không?

Thứ Hai . . . . . . . . . . 17 Tháng 1

SỰ THA-THỨ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TRONG CÁC VÍ-DỤ (Lu-ca 18:1-14; 15:11- 32).

Đức Chúa Giê-su dạy hai lẽ thật nào về sự tha-thứ trong Lu-ca 18:1-8?

Từ lúc ban đầu, Đức Chúa Giê-su đã nhấn mạnh rằng ân-điển cứu-rỗi của Đức Chúa Trời được ban cho "ngày hôm nay", không phải chờ đến khi chết hoặc ngày đoán-xét (Lu-ca 4:21; Lu-ca 19:9). Đức Chúa Giê-su muốn nhấn mạnh đến sứ-điệp hay bị quên trong câu chuyện của người thâu-thuế được tha tội. Người Pha-ri-si và dân chúng đã ngạc nhiên khi thấy rằng người thâu thuế được trở về và được xem là công-bình trước mặt Đức Chúa Trời."

Thế nào Đức Chúa Giê-su dạy sự xưng công-bình nghĩa là được hoàn-toàn hòa-thuận với Đức Chúa Trời? Lu-ca 15:11-32.

Trong ví-dụ về "con trai hoang-đàng," Đức Chúa Giê-su nói về những người xa cách Đức Chúa Trời để sống cho mình. Ví-dụ nầy bày-tỏ Đức Chúa Trời khởi-sự chương-trình cứu-rỗi. Ngài không chờ người ta tìm kiếm Ngài. Ngài khởi-sự công-việc cứu-rỗi vì Ngài yêu-thương mọi người. Tình yêu-thương của Ngài thu hút những đứa con đi lạc trở về nhà. Người con tìm được hy-vọng và quyết-định trở về nhà khi nhận thấy rằng cha yêu-thương mình. Sứ-đồ Phao-lô nói: "Lòng nhơn-từ của Đức Chúa Trời dẫn ngươi đến sự ăn-năn" (Rô-ma 2:4). "Lòng yêu-thương của Đức Chúa Trời khiến tội-nhân trở về với Chúa." – Phỏng trích Christ’s Objects Lessons, tr. 202.

Đức Chúa Trời nóng lòng chấp-nhận tất cả tội-nhân thống-hối về tội-lỗi mình và muốn chừa bỏ tội-lỗi. Chúa còn yêu-thương kẻ có tội trước khi họ ăn-năn.

Đức Chúa Giê-su dạy thế nào sự tha-thứ giúp người ta biết yêu-thương và nhớ ơn Chúa? Lu-ca 7:36-48.

Hãy suy-gẫm lại Lu-ca 7:36-48. Bạn có giống như Ma-ri hay Si-môn không? Câu trả lời của bạn giúp bạn thế nào trong sự tương-giao với Đức Chúa Giê-su?

Thứ Ba . . . . . . . . . . 18 Tháng 1

SỰ THA-THỨ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ SỰ THA-THỨ CỦA CHÚNG TA (Ma-thi-ơ 18:21-35).

Chúa Giê-su đáp lại câu hỏi nào trong ví-dụ người đầy-tớ không thương-xót? Ma-thi-ơ 18:21.

Đức Chúa Giê-su dạy các môn-đồ Ngài cầu nguyện: "Xin tha tội-lỗi cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ phạm tội nghịch cùng chúng con" (Ma-thi-ơ 6:12). Người ta có thể giải-nghĩa sai những lời nầy như nói sự tha-thứ của Chúa tùy-thuộc nơi sự tha-thứ của chúng ta. Tuy nhiên, "chúng ta không được tha-thứ vì chúng ta tha-thứ, nhưng chúng ta được tha-thứ như chúng ta tha-thứ." – Phỏng trích Christ’s Object Lessons, tr. 251. Đức Chúa Giê-su dạy rõ-ràng điều nầy trong Ma-thi-ơ 6:14, 15. Nếu chúng ta không tha-thứ thì chúng ta mất sự thương-xót của Chúa. Tình yêu-thương mà chúng ta nhận lãnh từ Đức Chúa Trời phải được chia-sớt cho tha-nhân.

Vua đã làm gì trong ví-dụ về người đầy tớ không tha-thứ bạn mình? Tại sao người đầy tớ được vua tha nên tha-thứ cho bạn mình? Ma-thi-ơ 18:32-34.

"Người không có tinh-thần tha-thứ thì không thể được thứ-tha. Người không có lòng thương-xót đối với tha-nhân chứng-tỏ mình không được ân-điển tha-thứ của Chúa.... Người ấy có thể đã một lần được tha-thứ, nhưng tinh-thần không tha-thứ của người ấy bày-tỏ bây giờ người đã chối bỏ tình thương tha-thứ của Đức Chúa Trời. Chính người đã tự mình xa cách Chúa. Người đang ở trong tình-trạng như trước khi được tha-thứ." – Phỏng trích Christ’s Object Lessons, tr. 251.

Nhiều khi chúng ta giới-hạn bao nhiêu lần mình có thể tha- được. Chúng ta phải bắt chước Chúa trong sự nhân-từ vô-hạn.

"Đức Chúa Giê-su phán cùng người nữ [bị bắt vì phạm tội tà-dâm], ‘Ta cũng không định tội ngươi; hãy đi, đừng phạm tội nữa’" (Giăng 8:11). Điều nầy nói gì với bạn về trách-nhiệm của được tha-thứ?

Thứ Tư . . . . . . . . . . 19 Tháng 1

SỰ XƯNG CÔNG-BÌNH BỞI ĐỨC-TIN TRONG SỰ PHÁN-XÉT CUỐI CÙNG (Ma-thi-ơ 22:1-14).

Hạng người nào được mời dự tiệc cưới? Điều nầy nói gì về vua đó? Ma-thi-ơ 22:10; Lu-ca 14:21.

"Trong ví-dụ nầy [Ma-thi-ơ 22] cũng như trong ví-dụ về tiệc-yến lớn [Lu-ca 14], chúng ta thấy người Giu-đa từ chối sự mời thỉnh của tin-lành, và sự kêu-gọi yêu-thương cho dân ngoại." – Phỏng trích Christ’s Object Lessons, tr. 307. Đức Chúa Giê-su nói trước về ba lời mời thỉnh của nhà vua (Ma-thi-ơ 22:3, 4, 8-10). Lời kêu-gọi đầu tiên từ Chúa Giê-su và các môn đồ Ngài. Lời kêu-gọi thứ hai đến từ các sứ-đồ đầy-dẫy Đức Thánh-Linh, sau khi Đức Chúa Giê-su sống lại. Dân Giu-đa đáp lại "bằng sự bắt-bớ lớn lao" hội-thánh tại Giê-ru-sa-lem (Công-vụ 8:1). Sự phán-xét đã dự ngôn xảy ra năm 70 S.C., khi thành Giê-ru-sa-lem bị đốt phá (Ma-thi-ơ 22:7). Lời kêu-gọi thứ ba là sự rao-giảng tin-lành cho dân ngoại. Vua truyền dạy "Tiệc cưới đã dọn xong rồi; xong những người được mời không xứng dự tiệc đó. Vậy các ngươi hãy đi khắp các ngã tư, hễ gặp người nào thì mời cả đến dự tiệc" (Ma-thi-ơ 22:8, 9).

Vua ban gì cho mỗi người khách? Ma-thi-ơ 22:11. Sự ban cho nầy có ý-nghĩa gì? Khải-huyền 3:18; Ê-sai 61:10.

Người khách từ-chối không mặc áo lễ tiêu-biểu hạng người nào? Tại sao người khách nầy "làm thinh"? Ma-thi-ơ 22:12, 13.

Áo lễ nghĩa là Chúa ban cho chúng ta sự công-bình của Ngài (Khải-huyền 3:4, 5, 18). Từ-chối sự công-bình của Đức Chúa Giê-su nghĩa là chúng ta tưởng mình là thánh, bởi vì chúng ta tự-mãn và tự-do làm điều mình muốn. Người nào không cảm thấy mình cần sự chết của Đức Chúa Giê-su, nên đã từ-chối áo-lễ (sự công-bình của Đấng Christ).

Điều gì đã xảy ra cho thái-độ và hành-vi của bạn khi mặc áo lễ của Chúa Giê-su?

Thứ Năm . . . . . . . . . . 20 Tháng 1

CHÚ-THÍCH CỦA CHÚA GIÊ-SU VỀ ÂN-ĐIỂN ĐỨC CHÚA TRỜI (Ma-thi-ơ 20:1-16).

Tại sao những người làm việc trọn ngày không thích lòng rộng-rãi của người chủ đối với những người làm việc ít? Họ so-sánh mình thế nào với những người làm công khác? Ma-thi-ơ 20:10-16.

Sự cứu-rỗi được ban cho mọi người bởi ân-điển của Đức Chúa Trời mà thôi. Đó là chân-lý căn-bản của tin-lành. Tư-tưởng nầy nghịch với cảm-xúc của chúng ta. Chúng ta nghĩ rằng mình phải tốt để nhận lãnh sự sống đời đời. Đức Chúa Giê-su phán gì về tư-tưởng nầy của loài người? Xin đọc Lu-ca 17:10. Làm việc thiện và vâng giữ luật-pháp không giúp chúng ta được sự sống đời đời. Những việc tốt lành nhứt và sự đạo-đức của chúng ta không phải là nền-tảng của sự cứu-rỗi.

Phần thưởng mà Chúa ban cho chúng ta là phần thưởng của ân-điển, chứ không phải của việc làm. "Người ta có thể vào Thành thánh Đức Chúa Trời chỉ bởi ân-điển của Đức Chúa Giê-su." – Phỏng trích Christ’s Object Lessons, tr. 394.

Tại sao những người làm sau rốt chỉ làm có một giờ mà được trả công như những người làm suốt ngày? Điều nầy nói gì với bạn về người chủ? Ma-thi-ơ 20:12-15.

Chúng ta không thể lãnh phần thưởng của Chúa bởi công-việc mình. Ý-nghĩa đúng của ân-điển mà Phao-lô đã bày-tỏ rõ-ràng giữa ân-điển và việc làm trong Rô-ma 11:6: "Nhưng nếu bởi ơn thì chẳng phải bởi việc làm nữa; bằng chẳng, thì ơn không còn phải là ơn."

Thứ Sáu . . . . . . . . . . 21 Tháng 1

NGHIÊN-CỨU BỔ-TÚC: Xin đọc Ma-thi-ơ 6:1-6, 17, 18; 16:24-27; Công-vụ 4:12; Lu-ca 2:30.

Xin đọc The Desire of Ages, ch. 62, "Bữa tiệc tại Nhà Si-môn", Christ’s Object Lessons, tr. 150-163, "Hai người Thờ-phượng", tr. 390-404, "Phần thưởng của Ân-điển."

"Chúng ta mang ơn Đức Chúa Trời trong mọi sự nhờ ân-điển nhưng-không của Ngài. Ân-điển trong giao-ước bắt đầu từ sự được làm con nuôi trong gia-đình Chúa. Aân-điển trong Đấng Cứu-thế ban cho chúng ta sự cứu-chuộc, sự tái-sanh, và vinh-dự được làm anh chị em của Chúa Giê-su. Chúng ta hãy chia-sớt ân-điển nầy với người khác." – Phỏng trích Christ’s Object Lessons, tr. 250.

"Nghĩ rằng phải làm một việc gì để được hưởng ân-điển của Chúa là hoàn-toàn sai-lầm. ‘Lạy Chúa, tay con không đem chi hết, con chỉ bám vào thập-tự giá của Chúa.’" – Phỏng trích Faith and Works, tr. 24.

ĐỀ-TÀI THẢO-LUẬN:

1. Làm sao bạn có thể phát-triển lòng nhân-từ trong hội-thánh bạn?

2. Tại sao người chưa tái-sanh không muốn Chúa ban ân-điển cho mọi người?

3. Chúa Giê-su phán: "kẻ rốt trở nên đầu, kẻ đầu sẽ trở nên rốt", câu nầy có ý-nghĩa? (Ma-thi-ơ 20:16).

4. Tại sao người không mặc áo lễ Chúa Giê-su ban cho không thể đến trước mặt Đức Chúa Trời?

5. Tại sao Đức Chúa Giê-su phán cùng người đờn bà: "Đức-tin ngươi đã cứu ngươi," mà không nói: "Lòng yêu-thương của ngươi đã cứu ngươi"? (Lu-ca 7:50).

6. Đức-tin cứu-chuộc như thế nào?

7. Chúng ta hiểu thế nào lời hứa của Chúa về phần thưởng cho việc làm trung-tín của chúng ta? (Ma-thi-ơ 25:31-46).

TÓM-LƯỢC: Chúng ta phải nhận biết sự cứu-rỗi đến từ chính Chúa Giê-su để hiểu sự cứu-rỗi của chúng ta là chắc-chắn. Đức-tin của chúng ta phải nắm chắc Chúa Giê-su, chớ không phải chỉ tin những lý-thuyết về Chúa. Đức Chúa Giê-su là lẽ thật, là đường đi, và là sự sống. Đức Chúa Giê-su là sự cứu-rỗi chắc-chắn của chúng ta! Sự được xưng công-bình là sự cứu-rỗi trọn-vẹn và chắc-chắn cho chúng ta.

[Bài Học Khác][HOME]