Bài Học 9 . . . . . . . . . . 19 Tháng 2 – 25 Tháng 2
[Bài Học Khác][HOME]CÁC NGƯỜI CHỨNG NHƯ ĐÁM MÂY LỚN
CÂU-GỐC: "Tôi hằng để Đức Giê-hô-va đứng ở trước mặt tôi; tôi chẳng hề bị rúng-động, vì Ngài ở bên hữu tôi" (Thi-thiên 16:8).
CHIỀU SA-BÁT
ĐỌC KINH-THÁNH NGHIÊN-CỨU TUẦN NẦY: Hê-bơ-rơ 11:1-40; Gióp 19:25-27; Thi-thiên 16; 23; 73; Sáng-thế Ký 5:21-24; 6:22; 12:1, 4.
TƯ-TƯỞNG QUAN-TRỌNG: Lời chứng của những môn-đồ trung-tín của Đức Chúa Trời trong quá-khứ khuyến-khích những tín-hữu mới trong đức-tin. Sự làm chứng của những môn-đồ trung-tín nầy cũng làm vững-bền những tín-đồ có sự nghi-ngờ và cần lòng tin-cậy nơi Đức Chúa Trời.
NHỮNG LỜI CHỨNG CÁ-NHÂN RẤT QUAN-TRỌNG. Các thánh-đồ thuở xưa làm chứng về những kinh-nghiệm của họ trong Đức Chúa Trời. Những lời chứng nầy gây-dựng đức-tin chúng ta, ngợi-khen Đức Chúa Trời hằng sống, và là một phần rất quan-trọng trong sự thờ-phượng. Tuần nầy chúng ta sẽ suy-gẫm về lời chứng của A-bên, Hê-nóc, Nô-ê, Áp-ra-ham, và Gióp. Sau đó, chúng ta sẽ nghiên-cứu Thi-thiên 16, 23, 73, để biết thế nào Đức Chúa Trời đã làm vững-bền đức-tin họ và phục-hồi hy-vọng của họ về tương-lai. Tất cả những lời chứng nầy là những gương chỉ thế nào chúng ta có thể đến với Chúa và có sự thâm-giao với Ngài. Tuần-lễ nầy chúng ta được thêm can-đảm và sự xác-tín khi ôn lại những công-việc cứu-rỗi của Chúa trong quá-khứ. Chúng ta có thể tin-cậy Đức Chúa Trời vì Ngài vẫn là Đấng thành-tín đời đời.
Thứ Nhứt . . . . . . . . . . 20 Tháng 2
LỜI CHỨNG VỀ SỰ CHĂM-GÌN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI, PHẦN I (Hê-bơ-rơ 11:1-6).
Miêu-tả sự quan-trọng của đức-tin sống. Hê-bơ-rơ 11:1, 2.
Cuối Hê-bơ-rơ 10, Phao-lô kêu gọi chúng ta chú-ý đến Ha-ba-cúc 2:3, 4 về những người sống bởi "đức-tin" sẽ sống sót cho tới ngày phán-xét. Câu kết-luận đầu tiên của Phao-lô là: "Về phần chúng ta, nào phải là kẻ lui đi cho hư-mất đâu, bèn là kẻ giữ đức-tin và được cứu-rỗi" (Hê-bơ-rơ 10:39). Đức-tin trong Hê-bơ-rơ 10:39 có nghĩa gì? Chữ đức-tin trong tiếng Hê-bơ-rơ không có nghĩa là tin một lần mà thôi, nhưng là đức-tin tồn-tại cho đến cuối cùng.
Tại sao Đức Chúa Trời chấp-nhận A-bên và của-lễ người? Hê-bơ-rơ 11:4; Sáng-thế Ký 4:4.
Thế nào đời sống của Hê-nóc là một gương tốt cho tín-hữu sống trong ngày cuối cùng? Điều-kiện nào để làm vui lòng Chúa? Miêu-tả hai phần của điều-kiện Hê-bơ-rơ 11:5, 6; Sáng-thế Ký 5:21-24.
Đời sống của Hê-nóc là "đi với Chúa" mỗi ngày suốt trong ba trăm năm. Bạn có thể miêu-tả đi với Chúa như vậy nghĩa là gì? Bạn đi với Chúa thế nào? Hê-nóc bày-tỏ đức-tin sống cách nào? "Hê-nóc càng đi gần với Chúa bao nhiêu, thì ông càng thấy mình yếu-đuối và bất-toàn trước mặt Chúa... Đối với Hê-nóc, cầu-nguyện là hơi thở của linh-hồn. Hê-nóc sống dường như mình gần thiên-đàng." – Phỏng trích Patriarchs and Prophets, tr. 85.
Bạn có cảm thấy mình sống "rất gần thiên-đàng" chăng? Nếu không, thì bạn có thể làm gì trong tuần nầy để bắt đầu sống "gần với thiên-đàng"?
Thứ Hai . . . . . . . . . . 21 Tháng 2
NHỮNG LỜI CHỨNG VỀ SỰ CHĂM-GÌN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI, PHẦN II (Hê-bơ-rơ 11:7 16, 39, 40).
Đức Chúa Trời nghĩ gì về đức-tin và đời sống của Nô-ê? Hê-bơ-rơ 11:7; Sáng-thế Ký 6:22; 7:1. Điều gì đã khuyến-khích Nô-ê vâng lời Đức Chúa Trời?
Thế nào Áp-ra-ham bày-tỏ đức-tin mình về lời Đức Chúa Trời? Câu nầy nói gì về sự tương-giao của Áp-ra-ham với Chúa? Hê-bơ-rơ 11:8-11; Sáng-thế Ký 12:1, 4.
Sự trông-cậy là một phần của đức-tin hướng về tương-lai. Sự trông-cậy khuyến-khích Áp-ra-ham vâng theo mạng-lịnh Đức Chúa Trời. Áp-ra-ham bày-tỏ đức-tin mình sống trong trại như người khách lạ trong Đất Hứa. Nhưng người chờ-đợi thành ở trên trời. Áp-ra-ham tin-tưởng nơi Đức Chúa Trời! Lời hứa tốt đẹp hay không là căn-cứ trên quyền-phép của người đã hứa.
Thế nào đức-tin của Áp-ra-ham là một gương tốt cho những người chờ-đợi ngày Chúa phục-lâm? Hê-bơ-rơ 11:13-16, 39, 40. Sự Đức Chúa Trời hành-động nhanh chóng cho đức-tin của Áp-ra-ham nói cho bạn biết về bản-tánh Ngài thế nào? (Sáng-thế Ký 15:6).
Chúng ta có thể tin rằng Đức Chúa Trời đã tha-thứ Áp-ra-ham vì đức-tin của người, Ngài cũng tha-thứ chúng ta bởi đức-tin chúng ta chăng? Xin đọc Rô-ma 4:24, 25. Phải chăng đó là tin mừng cho bạn? "Người có tội tin rằng Đấng Christ là Cứu-Chúa của mình. Bấy giờ Đức Chúa Trời tha-thứ tội-nhân và xưng người là công-bình cách nhưng-không. Tội-nhân hiểu rằng mình được xưng công-bình là nhờ sự chết của Đấng Christ trên thập-tự-giá khiến người được tha-thứ và trở nên công-bình." – Phỏng trích Ellen G. White comments, SDA Bible Commentary, bộ 6, tr. 1073.
Thế nào bạn có thể trở nên một phần của "đám mây lớn của những chứng-nhân"? Bạn có thể làm gì hơn để dự phần nhóm người trung-tín ấy?
Thứ Ba . . . . . . . . . . 22 Tháng 2
LỜI CHỨNG CỦA GIÓP (Gióp 13:3-12, 15-18; 19:23-27).
Thế nào các người bạn của Gióp hiểu sai về Gióp và Đức Chúa Trời khi họ trách Gióp có những tội kín-giấu? Gióp 13:3-12.
Gióp nghĩ về sự công-bình của Đức Chúa Trời thế nào? Điều nầy nói gì cho chúng ta về sự tương-giao của Gióp với Chúa? Gióp 13:15-18.
Gióp biết chắc về lương-tâm trong-sạch của mình. Ông thấy những sự đau-khổ của mình là một sự thử-nghiệm từ Đức Chúa Trời chớ không phải là một sự hình-phạt. Ông chấp-nhận sự thử-nghiệm nầy. "Khi Ngài thử-rèn tôi, tôi sẽ ra như vàng" (Gióp 23:10).
Câu nầy cho biết Gióp tin rằng mình rất quan-trọng đối với Chúa. Đức-tin của ông nơi Đức Chúa Trời mạnh hơn sự chết (Gióp 13:15).
Những lời quan-trọng nào bày-tỏ đức-tin của Gióp đạt đến tột đỉnh trong giờ đen tối nhứt của đời ông? Gióp 19:25.
Gióp mong chờ chết. Ông muốn lời của mình được ghi chép như một lời chứng đời đời trong ngày phán-xét (Gióp 19:23, 24). Khi Gióp hướng về tương-lai, ông xưng Đức Chúa Trời "Đấng Cứu-chuộc tôi". Ông trông chờ Đức Chúa Trời biết rõ bản-tánh ông sau khi ông chết.
Lời chứng của Gióp quan-trọng thế nào khi ông nói "Mắt tôi trông thấy Đức Chúa Trời" (Gióp 19:26, 27)?
Gióp tin rằng Đức Chúa Trời sẽ nhớ ông sau khi ông ở trong mồ (Gióp 14:13, 14). Ông biết rằng Chúa chẳng hề quên ông. Sự tin cậy nơi Đức Chúa Trời thật lớn lao thay!
"Gióp đã chỗi dậy từ sự chán-nản và thất-vọng đến sự tin cậy vững-vàng nơi lòng nhân-từ và quyền-phép cứu-rỗi của Đức Chúa Trời." – Phỏng trích Prophets and Kings, tr. 163.
Sự tương-giao với Chúa có khiến bạn hết lòng tin-cậy nơi Ngài dù bất cứ việc gì xảy đến cho bạn chăng? Thế nào sự tin-cậy ấy được vững mạnh mỗi ngày?
Thứ Tư . . . . . . . . . . 23 Tháng 2
BÀI CA VỀ ĐỨC-TIN LỚN CỦA ĐA-VÍT (Thi-thiên 16; 23).
Thế nào Đa-vít tìm được sự bình-an trong Đức Chúa Trời khi ông đối-diện sự chết? Thi-thiên 16:1, 2, 8.
Đa-vít bày-tỏ đức-tin mình nơi Đức Chúa Trời và những lời hứa cứu-rỗi của Ngài (Xin đọc Thi-thiên 62:2, 6). Trong Thi-thiên 16:8, Đa-vít nói cho chúng ta điều ông đã làm để không bị lay-chuyển. (1) Ông luôn luôn để Chúa trước mặt mình. (2) Ông kinh-nghiệm có Chúa ở bên tay hữu ông. Ngài trở nên Đấng hướng-dẫn và giúp-đỡ để ban cho ông sự trông-cậy và an-toàn.
Đa-vít có ba ơn-phước thiêng-liêng nào khi ông trông-cậy Đức Chúa Trời? Thi-thiên 16:11.
Thế nào Đa-vít hát ngợi-khen Đức Chúa Trời về sự gìn-giữ của Ngài khi ông gặp những sự khó-khăn? Tại sao Đa-vít không sợ sự chết hoặc điều dữ? Thi-thiên 23:1-4.
Trong Thi-thiên 23:1-4, Đức Chúa Trời là Đấng chăn chiên và Đa-vít là một con chiên trong bầy của Ngài. Trong khi Chúa là Đấng chăn chiên của Đa-vít, thì ông không lo-sợ gì hết. Đó là sự tin-cậy nơi sự chăm gìn của Đức Chúa Trời và đức-tin nơi sự hướng-dẫn của Ngài. Xin đọc Phục-truyền 2:7. Câu nầy nói về dân-sự Đức Chúa Trời được giải-cứu khỏi Ê-díp-tô. Bây giờ họ được an-toàn trong Đất Hứa. Giải-nghĩa thế nào họ cầu-khẩn Chúa về những lời hứa trong Thi-thiên 23. Đa-vít muốn nói gì về "cây trượng và cây gậy của Chúa"? Dụng-cụ nầy của người chăn chiên dùng để làm gì cho chiên?
Tại sao Đa-vít trông về tương-lai lòng đầy hy-vọng và tin nơi lời hứa che-chở và bảo-vệ của Đức Chúa Trời? Thi-thiên 23:5, 6.
Hãy nhớ lại những việc trong đời bạn khi cảm thấy bạn nhận được nhiều ơn-phước lớn như Đa-vít?
Thứ Năm . . . . . . . . . . 24 Tháng 2
TỪ SỰ NGHI-NGỜ ĐẾN ĐỨC-TIN CHIẾN-THẮNG (Thi-thiên 73).
Thi-thiên 73 là lời chứng cá-nhân của A-sáp. Ông là thầy tế-lễ Lê-vi và là người sáng-lập ban hợp-ca trong đền thờ (I Sử-ký 25:1). A-sáp kể chuyện miêu-tả về cuộc đời thiêng-liêng của mình từ lòng nghi-ngờ Đức Chúa Trời đến đức-tin lớn trước mặt Chúa. Thi-thiên nầy là một trong những Thi-thiên hay nhứt nói về sự tương-giao mật-thiết với Đức Chúa Trời trong cả Kinh-thánh. Chữ lòng là chữ quan-trọng trong Thi-thiên nầy. Thi-thiên nầy bày-tỏ rằng sự tương-giao của chúng ta với Đức Chúa Trời tùy-thuộc nơi lòng chúng ta, chớ không do nơi việc xảy đến cho chúng ta.
Xin so-sánh phần nhập-đề và kết-luận của Thi-thiên nầy. Thi-thiên 73:1, 28. Hai việc nào A-sáp đề-cập đến trong câu 28 đã soi-dẫn ông làm chứng về Đức Chúa Trời?
Điều gì đã khiến A-sáp nghi-ngờ sự chăm-gìn của Đức Chúa Trời đối với ông? Thi-thiên 73:2, 3, 14. Thế nào ông tìm được lời hứa và sự trông-cậy mới? Thi-thiên 73:16, 17, 24.
Câu hỏi của A-sáp "Tại sao người công-bình chịu khổ trong khi kẻ ác dường như bình-an vô-sự, của-cải thêm lên?" A-sáp bắt đầu nghi-ngờ về sự thành-tín của Đức Chúa Trời trong lời hứa của Ngài với Y-sơ-ra-ên. Ông có thể được gọi là "Thô-ma nghi-ngờ trong Cựu-ước."
Cuối cùng A-sáp vào đền thánh Đức Chúa Trời, không phải để làm phận-sự hằng ngày của mình, nhưng để cầu-nguyện với Đức Chúa Trời. "A-sáp vào đền thánh với lòng nghi-ngờ. Ông ra khỏi đền thánh lòng vui-mừng, vì ông đã thấy Đức Chúa Trời.... Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đã gìn-giữ ông khỏi vấp-ngã vì A-sáp đã đến với Ngài.... A-sáp đã tìm được lời giải-đáp cho những câu hỏi của ông. Nhưng hơn thế nữa, A-sáp nhận được lời hứa về sự chăm-gìn của Đức Chúa Trời đối với ông và sự kiểm-soát hoàn-toàn của Đức Chúa Trời trong lịch-sử." – Phỏng trích Hans K. LaRondelle, Deliverance in the Psalms: Messages of Hope for Today (Sarasota, Fla.: First Impressions, 1991), tr. 170.
Thế nào bạn có thể trong lúc nghi-ngờ và chán-nản, kinh-nghiệm sự trông-cậy và đức-tin? Hãy nhớ lại một kinh-nghiệm khi bạn đối-diện sự nghi-ngờ và thất-vọng nhưng bạn tìm được sự trông-cậy và đức-tin. (Đọc Thi-thiên 73:23-26).
Thứ Sáu . . . . . . . . . . 25 Tháng 2
NGHIÊN-CỨU BỔ-TÚC: Xin đọc Hê-bơ-rơ 11:1 trong nhiều bản dịch khác nhau để biết được nhiều ý-nghĩa.
Cách nào Hê-nóc "ở vừa lòng Đức Chúa Trời"? Ngày nay có những "Hê-nóc" chăng? (Xin đọc Christ’s Object Lessons, tr. 332).
Hãy suy-nghĩ về Gióp 19:26 và 14:13-15. Những câu nầy bày-tỏ rõ-ràng về hy-vọng nơi ngày phục-sinh rất quan-trọng cho Gióp. "Gióp nói rõ trong ngày phục-sinh ông vẫn còn bản-tánh và diện-mạo của mình." – Phỏng trích SDA Bible Commentary, bộ 3, tr. 550.
"Bổn-phận của mỗi người là chấp-nhận lời của Đức Chúa Trời như Ngài đã ban cho." – Phỏng trích Ellen G. White Comments, SDA Bible Commentary, bộ 7, tr. 928.
Tôi có để Đức Chúa Trời hướng-dẫn tôi như A-sáp đã làm chăng? "Bởi lời cầu-nguyện, bởi học lời Chúa, bởi đức-tin nơi Chúa, người yếu-đuối nhứt có thể sống thông-công mật-thiết với Đức Chúa Giê-su. Ngài sẽ nắm lấy tay họ trong tay Ngài và chẳng bao giờ để họ đi." – Phỏng trích Ministry of Healing, tr. 182.
ĐỀ-TÀI THẢO-LUẬN:
1. Tại sao Kinh-thánh không có nhiều lời chứng cá-nhân về kinh-nghiệm mình với Đức Chúa Trời? Thế nào bạn viết lời chứng của bạn? Thế nào bạn sẽ chia-sớt lời chứng ấy?
2. Chúng ta dùng thế nào trong đời sống hôm nay những cảm nghĩ nghi-ngờ và không chắc-chắn, sự buồn-rầu về tội-lỗi, và lời binh-vực về sự vô tội của chúng ta. Thế nào chúng ta nhận được đức-tin và sự trông-cậy?
3. Ở đâu Áp-ra-ham, Gióp, Đa-vít, và A-sáp tìm được sự an-toàn và thỏa lòng thiêng-liêng?
TÓM-LƯỢC: Mục-đích những chuyện-tích của các tín-hữu trong Kinh-thánh dạy chúng ta những bài học quí-giá về tin-cậy Đức Chúa Trời. Chúng ta được vinh-dự noi gương các thánh-nhơn để hiểu biết thế nào họ chiến-thắng tội-lỗi và sự cám-dỗ bởi đức-tin nơi lời hứa của Đức Chúa Trời. Sự hy-vọng của họ có thể trở nên niềm hy-vọng của chúng ta.
[Bài Học Khác][HOME]