Bài Học 2 . . . . . . . . . .1 Tháng 4 -7 Tháng 4  [Bài Học Khác][HOME]

UY-QUYỀN CỦA KINH-THÁNH

VÀ SỰ PHỤC-LÂM CỦA CHÚA

CÂU-GỐC: "Vả, mọi sự đã chép từ xưa đều để dạy-dỗ chúng ta, hầu cho bởi sự nhịn-nhục và sự yên-ủi của Kinh-thánh dạy mà chúng ta được sự trông-cậy" (Rô-ma 15:4).

CHIỀU SA-BÁT

ĐỌC KINH-THÁNH NGHIÊN-CỨU TUẦN NẦY: Phục-truyền 29:29; Thi-thiên 111:10; Ê-sai 66:2; Giê-rê-mi 8:9; Ma-thi-ơ 7:24-29; Lu-ca 24:25-27; Giăng 5:39; I Co-rinh-tô 1:20, 21; II Ti-mô-thê 3:15; II Phi-e-rơ 1:19-21.

TƯ-TƯỞNG QUAN-TRỌNG: Đức Chúa Trời ban cho chúng ta lời hứa về sự Chúa Phục-lâm trong Kinh-thánh. Ngoài Kinh-thánh, chúng ta không có ý-niệm chi về tương-lai và công-việc Chúa sẽ làm.

SỰ CHẮC-CHẮN VỀ NGÀY PHỤC-LÂM VÀ VỀ KINH-THÁNH. Người ta muốn biết việc gì sẽ xảy đến trong tương-lai. Họ cố-gắng học-hỏi về tương-lai nhiều cách. Có người tìm hỏi các vong-linh, những lời sấm như người Delphi trong cổ Hy-lạp hay các thầy bói. Có những người khác dựa vào khoa-học và những nghiên-cứu khác của loài người tiên-đoán về tương-lai. Nhưng không có Kinh-thánh thì chúng ta sẽ có những tư-tưởng sai-lầm về tương-lai.

Đức Chúa Trời đã tỏ cho chúng ta biết về tương-lai. Chúng ta có thể biết Chúa Giê-su sẽ tái-lâm vì Ngài đã phán dạy điều đó trong Kinh-thánh.

Thứ Nhứt 2 Tháng 4

UY-QUYỀN CỦA KINH-THÁNH (II Ti-mô-thê 3:15; II Phi-e-rơ 1:19-21; 3:2-16; I Cô-rinh-tô 10:11).

Kinh-thánh là sách đặc-biệt vì đến từ Đức Chúa Trời chứ không phải từ loài người. Các tiên-tri viết Kinh-thánh, nhưng Kinh-thánh là lời của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời ban sứ-điệp Ngài cho dân-sự sống trong thời-kỳ và địa-điểm đặc-biệt. Ngài truyền sứ-điệp cho các tiên-tri trong ngôn-ngữ và văn-hóa của họ. Đức Thánh-Linh hướng-dẫn họ ghi chép Kinh-thánh là sứ-mạng của Đức Chúa Trời.

Phi-e-rơ nói gì về uy-quyền của Kinh-thánh? II Phi-e-rơ 1:19-21.

Kinh-thánh được soi-dẫn bao nhiêu? Mục-đích của Kinh-thánh là gì? II Ti-mô-thê 3:15-17; II Phi-e-rơ 3:2-16; I Cô-rinh-tô 10:11.

Một số người không biết quyền-lực của Kinh-thánh. Họ có tư-tưởng riêng của mình về tương-lai và phương-cách để giải-quyết mọi vấn-đề. Họ giải-nghĩa tương-lai theo điềm chiêm bao mình. Chúng ta bị cám-dỗ nhiều cách để hành-động theo ý riêng và điều-khiển tương-lai. Nhưng chúng ta phải luôn luôn vâng theo Đức Chúa Trời là Đấng yêu-thương và khôn-ngoan hướng-dẫn chúng ta ngay bây giờ và tương-lai.

Quan-điểm của bạn về Kinh-thánh ảnh-hưởng thế nào sự hiểu biết của bạn về tương-lai? Bạn sống cách nào nếu không chấp-nhận lời hứa của Kinh-thánh về sự phục-sinh trong ngày Chúa tái-lâm? (I Cô-rinh-tô 15:19). Bạn có cảm thấy mình cần điều-khiển Kinh-thánh chăng? Hay bạn sẵn-sàng hiến-dâng đời mình và tương-lai theo lời Kinh-thánh?

Thứ Hai 3 Tháng 4

BIẾT ĐỨC CHÚA TRỜI QUA SỰ KHẢI-THỊ CỦA NGÀI (Phục-truyền 29:29; I Cô-rinh-tô 1:21; Ê-sai 44:9-19).

Cách nào chúng ta có thể biết Đức Chúa Trời là ai? Phục-truyền 29:29; I Sa-mu-ên 3:21; Ma-thi-ơ 11:27; I Cô-rinh-tô 2:6-10.

Tại sao có người không biết Đức Chúa Trời? Rô-ma 1:21, 22; 10:14; I Cô-rinh-tô 1:21.

Có những tôn-giáo cố-gắng hiểu-biết Đức Chúa Trời bởi sự quan-sát cõi thiên-nhiên. Họ nghiên-cứu lịch-sử, thiên-tai, sự may rủi, những mối tương-giao, rồi cố-gắng phát-triển tư-tưởng về Đức Chúa Trời y theo điều họ thấy. Nếu họ nghĩ thế-gian tàn-nhẫn, thì họ cũng nghĩ Đức Chúa Trời là tàn-nhẫn. Nếu sự việc trong thế-gian là nhiệm-mầu, thì Đức Chúa Trời là nhiệm-mầu. Nếu thế-gian thay đổi không ngừng, thì họ nghĩ Đức Chúa Trời cũng vậy.

Ê-sai 44:9-19 cho thấy thế nào người ta thường không đặt Đức Chúa Trời trên hết nhưng lại đặt ra đủ loại thần để giải-thích những điều họ không hiểu được trong thiên-nhiên?

"Người ta cố-gắng hiểu-biết Đức Chúa Trời qua sự tìm kiếm riêng của họ. Nhưng họ không thành-công. Chúa không đòi hỏi chúng ta phải giải-quyết vấn-đề nầy. Tất cả những điều mà người ta cần biết và có thể biết về Đức Chúa Trời đã được bày-tỏ trong đời sống và bản-tánh của Con Ngài là Đức Chúa Giê-su, vị Giáo-sư Vĩ-đại." _ Phỏng trích Medical Ministry, tr. 95.

Điều gì khiến Cơ-đốc-giáo khác với các tôn-giáo? Đó là sự khải-thị của Đức Chúa Trời qua Đức Chúa Giê-su và Kinh-thánh. Ngợi-khen Đức Chúa Trời! Chúng ta có thể biết Ngài vì chính Ngài đã tự tỏ mình cho chúng ta. Chúng ta không phải đi trong sự tối-tăm, vì sự sáng đã đến (Giăng 1:1-10).

Đức Chúa Trời dựng nên chúng ta theo hình-ảnh Ngài. Nhưng ngược lại, có những cách mà chúng ta để mình bị cám-dỗ đặng "tạo" nên một Đức Chúa Trời theo ý chúng ta muốn. Hay nói cách khác chúng ta đã dựng nên một Đức Chúa Trời theo ảnh tượng của loài người. Chúng ta phải làm gì để tránh việc nầy?

Thứ Ba 4 Tháng 4

KINH-THÁNH MÀ THÔI (Ê-sai 8:20; Ma-thi-ơ 21:42; 26:54-56; Lu-ca 24:25- 27; Giăng 5:39).

Hội-thánh các sứ-đồ chấp-nhận Đức Chúa Giê-su và Kinh-thánh làm nền-tảng cho đức-tin và nếp sống của mình (Ê-phê-sô 2:20). Nhiều năm về sau, uy-quyền của Kinh-thánh là Lời Đức Chúa Trời giảm lần vì hội-thánh chấp-nhận triết-lý sai-lạc của ngọai-giáo.

Lần lần, hội-thánh lại thêm vào những điều khác làm giảm uy-quyền của Kinh-thánh. Đó là sự pha-lẫn Kinh-thánh với triết-lý, Kinh-thánh với lời truyền-khẩu, Kinh-thánh với hội-nghị giáo-hội, và Kinh-thánh với những hiện-tượng thiên-nhiên.

Phong-trào Cải-chánh phục-hồi Kinh-thánh như là uy-quyền duy-nhứt của hội-thánh. Chủ-đề "Kinh-thánh mà thôi" không có nghĩa là Đức Chúa Trời không thể phán dạy qua thiên-nhiên, lý-trí hay những nhà lãnh-đạo hội-thánh. "Kinh-thánh mà thôi" có nghĩa Kinh-thánh là uy-quyền cho sự quyết-định thế nào và khi nào Đức Chúa Trời đã phán dạy hay sẽ phán dạy.

Đức Chúa Giê-su phán dạy gì về uy-quyền của Kinh-thánh? Ma-thi-ơ 21:42; 26:54-56; Lu-ca 24:25-27; Giăng 5:39. Những lời phán dạy của Đức Chúa Giê-su có ảnh-hưởng thế nào cho bạn về uy-quyền của Kinh-thánh?

Thế nào văn-hóa và lời truyền-khẩu có ảnh-hưởng cho chúng ta về sự nghiên-cứu Kinh-thánh? Thế nào sự nghiên-cứu Kinh-thánh có ảnh-hưởng đến văn-hóa và lời truyền-khẩu?

Thứ Tư 5 Tháng 4

KINH-THÁNH VÀ TRI-THỨC LOÀI NGƯỜI (Giê-rê-mi 8:9; I Ti-mô-thê 6:20; Ma-thi-ơ 7:24-29; Thi-thiên 111:10; I Cô-rinh-tô 1:20).

Thế-giới ngày nay chú-ý đến khoa-học. Khoa-học đã đưa con người lên cung-trăng. Khoa-học đã làm nhiều phép lạ trên bàn giải-phẫu, và biến-đổi thế-giới với máy điện-tử. Nhiều môn khác nhau như lịch-sử, tâm-lý-học và thần-học muốn theo đường lối khoa-học. Những ngành khác như khảo-cổ học, địa-chất học, v.v. có thể ích-lợi để hỗ-trợ Kinh-thánh khi những ngành ấy không trở nên nền-tảng đức-tin của chúng ta. Những ngành ấy chẳng bao giờ là lý-do để tìm hiểu Kinh-thánh là thật. Nền-tảng đức-tin của ta và sự hướng-dẫn đời sống ta luôn luôn là Đức Chúa Giê-su và Lời Ngài trong Kinh-thánh.

Điều gì làm cho những người khôn-ngoan hổ-thẹn? Giê-rê-mi 8:9; I Ti-mô-thê 6:20.

Lời ví-dụ của Chúa Giê-su trong Ma-thi-ơ 7:24-29 gia-tăng đức-tin bạn thế nào nơi Kinh-thánh?

Một ngôi nhà được xây trên một nền móng. Kiến-trúc của ngôi nhà làm theo họa-đồ. Ngôi nhà có nhiều cửa và cửa sổ, nhà bếp, phòng ăn, những phòng ngủ, và mái. Không có những thứ nầy thì không có nhà. Không có nền móng thì ngôi nhà sẽ không đứng vững lâu dài. Ngôi nhà là một ví-dụ cho đời sống chúng ta. Đời sống chúng ta gồm có nhiều thứ. Những thứ nầy làm cho cuộc đời của chúng ta đáng sống. Nhưng nếu chúng ta xây đời mình trên lý-trí hay cảm-xúc thay vì trên Kinh-thánh thì, chúng ta sẽ xụp-đổ như cái nhà xây trên cát (Ma-thi-ơ 7:26).

Những câu sau đây dạy gì về Đức Chúa Trời là nguồn lẽ thật và sự hiểu biết? Giăng 14:6; Cô-lô-se 2:3, 4; Thi-thiên 111:10.

Thế nào chúng ta xây dựng đời sống mình trên vầng đá kiên-cố của lẽ thật Đức Chúa Trời thay vì trên nền cát của kiến-thức loài người?

Thứ Năm 6 Tháng 4

UY-QUYỀN VÀ LỜI GIẢI CỦA KINH-THÁNH (II Cô-rinh-tô 4:2-6; II Ti-mô-thê 3:15; Ê-sai 66:2).

Phao-lô cảnh-cáo gì về cách chúng ta dùng Kinh-thánh? II Cô-rinh-tô 4:2. Ông khuyên Ti-mô-thê điều gì? II Ti-mô-thê 3:15.

Thế nào trí óc chúng ta bị lu-mờ để hiểu tin-lành? Thế nào chúng ta có thể tránh sự đui-mù nầy? II Cô-rinh-tô 4:3-6.

Các nhà Cải-chánh nói rằng một phần của Kinh-thánh rất hữu-ích để giải-nghĩa các phần khác của Kinh-thánh. Họ cũng dạy rằng chính Kinh-thánh giải-nghĩa cho Kinh-thánh.

Chúng ta phải nghiên-cứu Kinh-thánh thế nào? Phải chăng chúng ta đặt một giáo-lý và giải-nghĩa Kinh-thánh theo ý-kiến hay đạo-lý mình? Hay là chúng ta đem tư-tưởng và ý-kiến mình đến với Kinh-thánh, rồi để Kinh-thánh xét đoán?

"Nhiều người giải-nghĩa Kinh-thánh để thỏa-mãn ý riêng mình. Những người nầy là ngu-dại và khiến người khác lầm-lạc theo sự giải-thích sai của họ. Chúng ta phải lấy lòng khiêm-nhường khi đọc và nghiên-cứu Kinh-thánh." _ Phỏng trích Review and Herald (16 Tháng 7, 1892), bộ 2, tr. 585.

Đôi khi chúng ta thay đổi ý-nghĩa Kinh-thánh để hợp theo văn-hóa mình. Chúng ta cần làm cho sứ-điệp Kinh-thánh ích-lợi cho đời sống hằng ngày của mọi văn-hóa. Nhưng chúng ta không được dùng Kinh-thánh theo đường lối mình. Mục-đích của Kinh-thánh là thay đổi tư-tưởng và đời sống ta nhờ sự hướng-dẫn và quyền-phép của Đức Thánh-Linh.

Tôi có muốn biết ý-muốn Đức Chúa Trời cho đời tôi khi tôi học Kinh-thánh chăng? Tôi có sẵn sàng dâng lòng mình cho Chúa và học Lời Ngài để đời tôi được thay đổi chăng?

Thứ Sáu 7 Tháng 4

NGHIÊN-CỨU BỔ-TÚC: Thi-thiên 119:98-100, 105, 130; Ê-sai 40:12-28; Giăng 10:35, 36; 14:6-11; Rô-ma 1:20; I Giăng 1:1-3; 2:5.

Xin đọc "The Scripture a Safeguard", trong The Great Controversy, tr. 593-602.

Những nguyên-tắc của Kinh-thánh và ân-điển tương-quan với nhau. Bởi đức-tin chúng ta chấp-nhận Kinh-thánh là sự ban-cho của Đức Chúa Trời. Sự khôn-ngoan của con người không tạo nên Kinh-thánh. Đức-tin là một sự ban-cho khác của Đức Chúa Trời. Chúng ta không được cứu bởi việc làm. Sự cứu-rỗi là sự ban-cho của Đức Chúa Trời và do ân-điển của Ngài mà thôi. Công-việc của loài người là kết-quả của sự cứu-rỗi. Lý-trí rất quan-trọng khi căn-cứ trên lời Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta không chấp-nhận quyền-lực của Kinh-thánh thì chúng ta sẽ mất sự hiểu-biết về ơn cứu-rỗi là sự ban-cho của Đức Chúa Trời.

Sự tương-quan giữa Kinh-thánh và sự phục-lâm chắc-chắn như sau:

1. Chúng ta sẽ không biết chắc về sự phục-lâm của Chúa nếu không có Kinh-thánh.

2. Kinh-thánh đem lại cho chúng ta sự hiểu biết về Đức Chúa Trời và sự cứu-rỗi giúp chúng ta sửa-soạn cho ngày Chúa phục-lâm.

3. Kinh-thánh ban cho sứ-điệp tin-lành phải được giảng ra cho ngày cuối cùng.

4. Sự phục-lâm của Chúa liên-quan đến cuộc thiện-ác đấu-tranh vĩ-đại. Những người sửa-soạn và rao-giảng ngày phục-lâm của Chúa thì vâng theo lời dạy của Kinh-thánh.

ĐỀ-TÀI THẢO LUẬN:

1. Tại sao sự hiểu biết giáo-lý Kinh-thánh là quan-trọng? (Xin đọc I Ti-mô-thê 4:6; II Ti-mô-thê 4:3; Tít 1:9).

2. Quyền-lực Kinh-thánh sẽ làm gì cho chúng ta trong ngày cuối cùng?

TÓM-LƯỢC: Lời Đức Chúa Trời trong Kinh-thánh là nền-tảng của sự tin-cậy chúng ta về ngày Chúa phục-lâm. Không có Kinh-thánh, chúng ta sẽ không có sự hiểu biết và hy-vọng về thiên-đàng với Chúa Giê-su.

[Bài Học Khác][HOME]