Bài Học 8 . . . . . . . . . . 12 Tháng 8 - 18 Tháng 8
[Bài
Học Khác][HOME]
PHƯƠNG PHÁP TỐT NHẤT
ĐỂ LÀM CHỨNG
CÂU GỐC: “Vì tôi không trễ nải một chút nào
để tỏ ra cho biết hết thảy ý muốn của Đức Chúa Trời” (Công vụ
20:27).
CHIỀU SA-BÁT
Một người mới
chịu phép Báp-têm có một thói quen nói cho bạn hữu biết về ngày
Sa-bát, những đồ ăn không thanh sạch và điều quan trọng là hoàn trả
phần mười. Chẳng bao lâu bạn hữu bắt đầu lảng tránh người đó. Khi
chúng ta biết những điều tốt lành, chúng ta hăng hái muốn nói cho
mọi người biết hết mọi điều. Chúng ta cần biết làm chứng tốt như
thế nào để người ta không chống lại với tin lành.
Rao giảng tin
lành được ơn phải theo một kế hoạch cẩn thận đưa dẫn người ngoại
đạo chấp nhận lẽ thật. Bài học này đã chỉ cho chúng ta kế hoạch.
Hãy nghiên cứu kế hoạch đó để bạn biết làm chứng cách nào. Bạn
làm gì cho đúng? Bạn phải thay đổi điều gì?
Thứ Nhất . . . . . . . . . .
13 Tháng 8
ĐIỀU LÀM CHỨNG TRƯỚC HẾT (Công vụ 18:5; I
Cô-rinh-tô 2:2).
Đề tài nào mà Phao-lô đã làm chứng trong thành
Cô-rinh-tô? Công vụ 18:5; I Cô-rinh-tô 2:2.
Giúp người ta quyết định đến với Đức Chúa Giê-su sẽ
giúp họ chấp nhận toàn bộ giáo lý trong Kinh Thánh và Đức Chúa
Giê-su là trọng tâm của giáo lý đó.
Phao-lô bày tỏ thế nào về điều ông biết ông
phải làm? Công vụ 20:27.
Khi làm chứng cho những người chưa biết Chúa chúng ta không nên nói nhiều về Ngày Sa-bát và việc dâng hiến. Chúng ta nên nhấn mạnh về niềm phước hạnh và sự vui mừng mình có được nhờ sự cứu rỗi bởi Đức Chúa Giê-su Cứu Thế.
Khi nào người ta đã biết lẽ thật và chấp nhân Chúa, lúc đó chúng ta mới chia xẻ cho họ những lẽ thật khác.
Bất cứ ai dùng một phương cách nào để làm chứng về
tin lành mà chúng ta đã học bài học trước là “không phải nói hết
lẽ thật cho người chưa tin Chúa bất cứ lúc nào. Chúng ta phải học
tập cẩn thận khi làm chứng, điều nào nên nói, điều nào không. Đó
là kinh nghiệm Phao-lô đã làm”—Phỏng trích Gospel Workers, tr. 117.
“Chúng ta phải suy nghĩ cẩn thận và cầu nguyện nhiều để chúng ta sẽ biết điều gì phải nói khi chúng ta giảng dạy một đề tài quan trọng về lẽ thật”—Phỏng trích Testimonies for the Church, bộ 4, tr. 67.
Bạn có biết ai cần tìm hiểu về Đức Chúa Giê-su
không? Bạn hãy cầu nguyện xin Chúa ban cho bạn có cơ hội làm chứng
về Ngài. Hãy cầu xin sự khôn ngoan (Gia-cơ 1:5), sự dũng cảm (Công
vụ 4:28), và quyền phép (Công vụ 1:8) khi bạn làm chứng.
Thứ Hai . . . . . . . . . . 14
Tháng 8
KÊU GỌI VÀ MỜI MỌC (Công vụ 2:38; 3:19).
Định nghĩa: Kêu gọi là mời những người đã nghe
lời làm chứng đi đến quyết định dựa vào những điều họ đã biết về
tin lành. Để chấp nhận Đức Chúa Giê-su như là Cứu Chúa là một
quyết định quan trọng cho tội nhân. Những quyết định khác đều tùy
thuộc quyết định này.
Nghiên cứu lời kêu gọi của Phi-e-rơ trong Công vụ
2:38
1. Ông đã yêu cầu dân chúng làm gì?
_________________________
___________________________________________________________
2. Tại sao họ làm khi ông kêu gọi?
___________________________
___________________________________________________________
3. Họ đã nhận được kết quả gì?
______________________________
___________________________________________________________
Tại sao ba phần này trong lời kêu gọi trở nên
quan trọng?
___________________________________________________________
Chúng ta phải khuyến khích những người khác chấp
nhận Đức Chúa Giê-su “như Đức Chúa Trời bởi chúng tôi mà khuyên
bảo” (II Cô-rinh-tô 5:20). Chúng ta phải công nhận rằng sự đáp ứng
của dân chúng đối với lời kêu gọi rất quan trọng cho tương lai họ.
Tạo ra những lời kêu gọi đối với bạn có khó
không? Nếu có, tại sao bạn không dùng những lời kêu gọi đã hướng
dẫn trong Kinh Thánh? Phục truyền 30:19; Ê-sai 1:18; 55:6, 7; Ma-thi-ơ
7:13, 14; 16:24; Công vụ 16:30, 31; 22:16.
Thứ Ba . . . . . . . . . . 15
Tháng 8
NHỮNG QUYẾT ĐỊNH CHẮC CHẮN (Công vụ 16:30, 31;
22:16).
A-na-nia đã kêu gọi Phao-lô điều gì? Công vụ
22:16.
Chúng ta giúp những ai quyết định làm phép báp-têm bằng cách tạo cho họ đi đến quyết định chắc chắn. Khi chấm dứt những buổi truyền giảng hãy kêu gọi những thính giả, nghiên cứu Kinh Thánh, hoặc giảng luận.
Sau đây là những hướng dẫn căn bản cho một sự kêu
gọi:
1. Hướng dẫn một người quyết định theo Đức Chúa
Giê-su trước khi dạy về giáo lý.
2. Khi một người hiểu được lẽ thật, hãy khuyến khích
người ấy vâng phục lẽ thật với sự giúp đỡ của Chúa.
Phao-lô và Si-la kêu gọi người đề lao đi đến
quyết định nào? Công vụ 16:30, 31.
“Chấp nhận Đức Chúa Giê-su là chấp nhận những điều
Ngài đã dạy dỗ và theo Ngài với một niềm kính yêu. Một người qua
những điều mình học và nghe được trong các buổi truyền giảng mà chấp
nhận Đức Chúa Giê-su thì cũng sẽ sẵn lòng chấp nhận tất cả mọi lẽ
thật. Sự kêu gọi giữ Ngày Sa-bát hay gia nhập hội thánh thật không
cần phải kêu gọi thường xuyên. Chấp nhận Đức Chúa Giê-su tức là
chấp nhận những gì Chúa dạy và làm theo những gì Chúa làm. Đó là
điểm chính của mọi những lời tiên tri và mọi giáo lý trong Kinh
Thánh”—Phỏng trích John W. Fowler, Evangelism 2000: Proclaiming Christ in the
21st Century (Boise, ID: Pacific Press, 1994), tr. 55.
Châm ngôn 4:18 đề cập tư tưởng về “quyết định
chắc chắn” thế nào?
Thứ Tư . . . . . . . . . . 16
Tháng 8
XƯNG NHẬN ĐỨC TIN (Công vụ 8:37; Ma-thi-ơ 10:32, 33;
Rô-ma 10:9).
Định nghĩa: Xưng nhận đức tin là nói cho người khác
biết rằng bạn tin vào Đức Chúa Giê-su, Đấng giúp bạn trở nên vững
vàng.
Hãy dùng những bản Kinh Thánh khác nhau để tìm
Công vụ 8:37. (Hãy xem Kinh Thánh tiếng Việt câu 37 ở phụ chú phần
(b).) Hoạn quan Ê-thi-ô-bi đã nói gì trước khi làm phép Báp-têm?
Không phải tất cả những bản Kinh Thánh đều có Công
vụ 8:37 vì có một số bản không
có câu này. Lẽ thật này có ghi ở các sách khác trong Kinh Thánh.
Hãy đọc Ma-thi-ơ 10:32, 33 và Rô-ma 10:9.
Khải huyền 12:11 nói gì về lý do để làm chứng?
Sau khi giảng về sự cứu rỗi và sự tha thứ, hãy hỏi
người nghe có đơn giản xưng nhận đức tin không. Hãy yêu cầu họ nhân
danh Đức Chúa Giê-su vì “ai kêu cầu danh Chúa thì sẽ được cứu” (Rô-ma
10:13), và “vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài
người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu” (Công vụ 4:12).
Dưới đây đưa ra những ví dụ xưng nhận đức tin đơn
giản có thể giúp những ai muốn xưng nhận: (1) “Đức Chúa Giê-su là
Cứu Chúa tôi.” (2) “Tôi chấp nhận Đức Chúa Giê-su là Cứu Chúa.” (3)
“Đức Chúa Giê-su là Chúa của tâm hồn tôi.” (4) “Tôi muốn theo Đức
Chúa Giê-su.” (5) “Tôi muốn dâng tâm hồn tôi cho Đức Chúa Giê-su.”
(6) “Một lần nữa tôi phó thác cho Đức Chúa Giê-su.” Hãy cho họ biết
rằng có sự vui mừng lớn trên thiên đàng khi có người xưng nhận Đức
Chúa Giê-su; rằng hễ ai tin vào danh Chúa “thì Ngài ban cho quyền phép
trở nên con cái Đức Chúa Trời” (Giăng 1:12); và ai “tin đến danh Con
Đức Chúa Trời. . . có sự sống đời đời” (I Giăng 5:13).
Hãy viết lại lời xưng nhận đức tin của bạn.
Thứ Năm . . . . . . . . . . 17
Tháng 8
LỄ BÁP-TÊM (Công vụ 2:38; Mác 16:15, 16).
Xem lại Công vụ 8:36-38; 16:29-33; 22:6-16.
Người Ê-thi-ô-bi yêu cầu làm phép báp-têm sau khi Phi-líp đã giảng về Đức Chúa Giê-su. Phi-líp đã làm phép báp-têm cho ông ngay tức khắc. Điều này chứng tỏ rằng không có ai tin nhận Đức Chúa Giê-su mà bị phân rẽ khỏi dân sự Đức Chúa Trời.
Những lễ báp-têm đầu tiên mà các sứ đồ làm tại
châu Âu là mộ dẫn chứng khác về phép báp-têm. Người cai tù tại
Phi-líp hẳn phải là một người được nuôi dưỡng trong sự thờ các tà
thần và hình tượng. Ông ta đã được làm phép báp têm lúc nửa đêm
trước khi mặt trời mọc. Nhưng ông ta không được làm phép báp-têm
ngay sau khi ông ta tiếp nhận Chúa mà sau khi các sứ đồ đã giảng dạy
cho ông và các người trong nhà về lời của Cứu Chúa Cơ Đốc (Công vụ
16:32).
Những đòi hỏi nào nơi người chịu phép báp-têm mà
sách Công vụ đã ghi lại? Công vụ 2:38. (So sánh Mác 16:16).
“Ăn năn có nghĩa ‘suy nghĩ một cách khác sau đó’,
‘thay đổi cách suy nghĩ’, và ‘thay đổi mục đích’. Ăn năn còn xa hơn
với xưng tội, thú nhận bạn đã phạm tội. . . . Ăn năn có nghĩa thay
đổi sự suy nghĩ, hướng đi mới của ý chí, thái độ, mục đích thay
đổi”—Phỏng trích SDA Bible Commentary, bộ 5, tr. 295.
Phép báp-têm tượng trưng cho điều gì? Hãy nghĩ về
sự tượng trưng này liên quan đến đời sống của bạn trong Rô-ma 6:3-5;
Cô-lô-se 2:11, 12; và Tít 3:5-7.
Thứ Sáu . . . . . . . . . . 18
Tháng 8
NGHIÊN CỨU BỔ TÚC: Đọc Lu-ca 9:18-20; 22:54-62;
Giăng 21:15-17. So sánh sự xưng nhận Đức Chúa Giê-su lần đầu với lần
thứ nhì của Phi-e-rơ. Ông có nghiêm chỉnh đối với sự xưng nhận đầu
tiên không? Bạn hãy giải thích. Tại sao sự xưng nhận lần thứ nhì của
ông cần thiết? Câu chuyện của Phi-e-rơ cho chúng ta điều gì về sự
nghiêm chỉnh xưng nhận Đức Chúa Giê-su trước mặt người khác?
“Khởi đầu, đừng đưa người ta đến những chi tiết về
đức tin của chúng ta mà người ta không đồng ý vì bạn có thể làm cho
người ta không nghe nữa vì sự làm chứng này”—Phỏng trích Evangelism,
tr. 201.
ĐỀ TÀI THẢO LUẬN:
1. Sau đây là
chín điều đi đôi với nhau về giáo lý. Căn cứ vào tư tưởng “quyết
định chắc chắn”, hãy gạch dưới giáo lý nào đi đôi với nhau cần phải
hướng dẫn trước cho người chưa tin: Chức vụ quản gia hay nguồn gốc
tội lỗi; Sa-bát hoặc luật pháp; Cứu rỗi bởi đức tin hoặc vâng phục
luật pháp của Đức Chúa Trời; Địa ngục hoặc tình trạng người chết;
Một ngàn năm bình an hoặc sự tái lâm; Sự hoán cải hoặc sứ điệp về
sức khỏe; Chiến thắng tội lỗi hoặc sự tha thứ của Đức Chúa Trời;
Sa-bát hoặc dấu con thú; Thánh hóa bởi đức tin hoặc xưng công bình
bởi đức tin.
2. Hãy xếp
loại giáo lý vào một trong những loại sau: (1) những giáo lý Cơ Đốc
nhân căn bản, (2) những giáo lý Cơ Đốc Phục lâm căn bản, và (3)
những giáo lý Cơ Đốc Phục lâm đặc biệt: Điểm nào trong loạt bài
nghiên cứu Kinh Thánh hoặc các cuộc truyền giảng mà một người nên
học về một loại hoặc một giáo lý? Những giáo lý là: sự tha thứ;
sự cầu nguyện; chức vụ quản gia; luật pháp của Đức Chúa Trời; sứ
điệp về sức khỏe; nguồn gốc tội lỗi; sự cứu rỗi; Đức Chúa Trời;
ngày Sa-bát; sự tái lâm.
TÓM LƯỢC: Bằng lời của bạn hãy nói về tư tưởng “quyết định chắc chắn.” Tại sao tư tưởng này lại quan trọng trong việc làm chứng? Dựa vào điều bạn đã học được về tư tưởng này, bạn sẽ thay đổi trong việc hướng dẫn những người trong gia đình và bạn hữu không phải là Cơ Đốc nhân thế nào?
[Bài Học Khác][HOME]